Bài Đọc I: Ed 47, 1-9. 12
"Tôi đă thấy nước từ bên phải đền thờ chảy
ra, và nước ấy chảy đến ai, th́ tất cả đều được cứu rỗi".
Trích sách Tiên tri Êdêkiel.
Trong những ngày ấy, thiên thần dẫn tôi đến
cửa nhà Chúa, và đây nước chảy dưới thềm nhà phía hướng
đông, v́ mặt tiền nhà Chúa hướng về phía đông, c̣n nước th́
chảy từ bên phải đền thờ, về phía nam bàn thờ. Thiên thần
dẫn tôi qua cửa phía bắc, đưa đi phía ngoài, đến cửa ngoài
nh́n về hướng đông, và đây nước chảy từ bên phải. Khi đó có
người đàn ông đi ra về hướng đông, tay cầm sợi dây, ông đo
một ngàn thước tay và dẫn tôi đi qua dưới nước tới mắt cá
chân. Ông đo một ngàn thước tay nữa và dẫn tôi đi qua dưới
nước đến đầu gối. Ông c̣n đo một ngàn thước tay và dẫn tôi
đi qua dưới nước đến ngang lưng. Ông lại đo thêm một ngàn
thước tay nữa, và đây là suối nước, tôi không thể đi qua
được, v́ nước suối dâng lên cao quá, phải lội mới đi qua
được, nên người ta không thể đi qua được. Người ấy nói với
tôi: "Hỡi người, hẳn ngươi đă xem thấy". Rồi ông dẫn tôi đi,
rồi dẫn trở lại trên bờ suối. Khi trở lại, tôi thấy hai bên
suối có nhiều cây cối. Người ấy lại nói với tôi: "Nước này
chảy về phía cồn cát, phía đông, chảy xuống đồng bằng hoang
địa, rồi chảy ra biển, biến mất trong biển và trở nên nước
trong sạch. Tất cả những sinh vật sống động, nhờ suối nước
chảy qua, đều được sống. Sẽ có rất nhiều cá và nơi nào nước
này chảy đến, nơi đó sẽ trở nên trong lành, và sự sống sẽ
được phát triển ở nơi mà suối nước chảy đến.
Gần suối nước, hai bên bờ ở mỗi phía, mọi thứ
cây ăn trái sẽ mọc lên; lá của nó sẽ không khô héo, và trái
của nó sẽ không bao giờ hết; mỗi tháng nó có trái mới, v́
ḍng nước này phát xuất từ đền thờ; trái của nó dùng làm
thức ăn, và lá của nó dùng làm thuốc uống.
Đó là lời Chúa.
Đáp Ca: Tv 45, 2-3. 5-6. 8-9
Đáp: Chúa
thiên binh hằng ở cùng ta, và ta được Chúa Giacóp hằng bảo
vệ (c. 8).
Xướng: 1) Chúa là nơi ẩn náu và là sức mạnh
của chúng ta, Người hằng cứu giúp khi ta sầu khổ. Dầu đất có
rung chuyển, ta không sợ chi, dầu núi đổ xuống đầy ḷng biển
cả. - Đáp.
2) Nước ḍng sông làm cho thành Chúa vui
mừng, làm hân hoan cung thánh Đấng Tối Cao hiển ngự. Chúa ở
giữa thành, nên nó không chuyển rung, lúc tinh sương, thành
được Chúa cứu giúp. - Đáp.
3) Chúa thiên binh hằng ở cùng ta, ta được
Chúa Giacóp hằng bảo vệ. Các ngươi hăy đến mà xem mọi kỳ
công Chúa làm, Người thực hiện muôn kỳ quan trên vũ trụ. -
Đáp.
Câu Xướng Trước Phúc Âm: Tv 50, 12a và 14a
Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong
sạch. Xin ban lại cho con niềm vui ơn cứu độ.
Phúc Âm: Ga 5, 1-3a. 5-16
"Tức khắc người ấy được lành bệnh".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Hôm đó là ngày lễ của người Do-thái, Chúa
Giêsu lên Giêrusalem. Tại Giêrusalem, gần cửa "Chiên", có
một cái hồ, tiếng Do-thái gọi là Bếtsaiđa, chung quanh có
năm hành lang. Trong các hành lang này, có rất nhiều người
đau yếu, mù loà, què quặt, bất toại nằm la liệt. Trong số
đó, có một người nằm đau liệt đă ba mươi tám năm. Khi Chúa
Giêsu thấy người ấy nằm đó và biết anh đă đau từ lâu, liền
hỏi: "Anh muốn được lành bệnh không?" Người đó thưa: "Thưa
Ngài, tôi không được ai đem xuống hồ, mỗi khi nước động. Khi
tôi lết tới, th́ có người xuống trước tôi rồi". Chúa Giêsu
nói: "Anh hăy đứng dậy vác chơng mà về". Tức khắc người ấy
được lành bệnh. Anh ta vác chơng và đi. Nhưng hôm đó lại là
ngày Sabbat, nên người Do-thái bảo người vừa được khỏi bệnh
rằng: "Hôm nay là ngày Sabbat, anh không được phép vác
chơng". Anh ta trả lời: "Chính người chữa tôi lành bệnh bảo
tôi: "Vác chơng mà đi". Họ hỏi: "Ai là người đă bảo anh "Vác
chơng mà đi?" Nhưng kẻ đă được chữa lành không biết Người là
ai, v́ Chúa Giêsu đă lánh vào đám đông tụ tập nơi đó.
Sau đó, Chúa Giêsu gặp anh ta trong đền thờ,
Người nói: "Này, anh đă được lành bệnh, đừng phạm tội nữa,
kẻo phải khốn khổ hơn trước". Anh ta đi nói cho người
Do-thái biết chính Chúa Giêsu là người đă chữa anh ta lành
bệnh.
V́ thế người Do-thái gây sự với Chúa Giêsu,
v́ Người đă làm như thế trong ngày Sabbat.
Đó là lời Chúa.

Suy niệm
Sự Sống tươi mát
Mùa Chay tiếp tục với
ngày Thứ Ba trong Tuần IV Mùa Chay hôm nay, phụng vụ lời
Chúa, bao gồm cả Bài Phúc Âm lẫn Bài Đọc 1, đều liên
quan đến h́nh ảnh về nước.
Trước hết, nước trong Bài
Phúc Âm hôm nay là một thứ nước có khả năng chữa lành,
như Thánh kư Gioan thuật lại ở đầu bài Phúc Âm như sau:
"Tại
Giêrusalem, gần cửa 'Chiên', có một cái hồ, tiếng
Do-thái gọi là Bếtsaiđa, chung quanh có năm hành lang.
Trong các hành lang này, có rất nhiều người đau yếu, mù
loà, què quặt, bất toại nằm la liệt".
Lư do tại sao cái hồ này lại "có
rất nhiều người đau yếu, mù ḷa,
què quặt, bất toại nằm la liệt" như vậy, là v́ mỗi khi nước
hồ động lên đều có thể chữa lành cho
bệnh nhân hay tật nguyền nhân nào xuống hồ đầu tiên.
Đó
là lư do, "có
một người nằm đau liệt đă ba mươi tám năm" đă trần t́nh cùng "Chúa
Giêsu", Đấng
bấy giờ đă "thấy
người ấy nằm đó và biết anh đă đau từ lâu, liền hỏi:
'Anh muốn được lành bệnh không?'", và đă than
thở với Người về hoàn cảnh nuôi hy vọng trong thất vọng và tuyệt
vọng của anh ta như sau: "Thưa
Ngài, tôi không được ai đem xuống hồ, mỗi khi nước động.
Khi tôi lết tới, th́ có người xuống trước tôi rồi".
Ở đây,
trong câu trả lời của nạn nhân "đau liệt 38 năm này",
một nạn nhân cô độc chẳng ai giúp đỡ ấy, như thể đă hoàn
toàn bị bỏ rơi, và đă hoàn toàn tuyệt vọng, không c̣n
trông mong được khỏi tật bệnh kéo dài có thể nói gần
nửa đời người như thế nữa, nên khi được Chúa Giêsu hỏi "Anh
muốn được lành bệnh không?", anh
ta đă trả lời một cách có vẻ rất hững hờ, chẳng có
chút ǵ là hào hứng, chỉ tŕnh bày và than phiền về thân
phận hẩm hiu bất hạnh đến vô vọng của ḿnh thôi.
Nếu
anh ta c̣n một chút hy vọng, c̣n ham sống, th́ phản ứng
của anh ta khi vừa được Chúa Giêsu hỏi: "Anh
muốn được lành bệnh không?", anh ta như chộp được thời cơ, chụp được cơ hội
ngàn vàng, cơ hội ngàn năm một thuở mà thưa ngay với
Người rằng: "Thưa có chứ... Vậy th́ ông có thể
giúp tôi được không...".
Thế nhưng, anh ta đâu có ngờ rằng, chính lúc anh
ta đă nản ḷng không c̣n muốn sống nữa, muốn buông xuôi
theo số phận hẩm hiu bất hạnh, anh ta lại được cứu, cho
dù anh ta không hội đủ điều kiện là ḷng tin tưởng cần
có của anh ta. Nhưng v́ Chúa Giêsu, ở trong trường hợp
của anh ta, không cần anh ta tin, v́ anh ta đă biết
Người đâu mà tin, cho bằng Người làm cho anh ta tin, bằng
quyền năng của Người nơi anh ta.
Bởi
thế, Người đă tự động chữa lành cho anh ta: "Anh
hăy đứng dậy vác chơng mà về", sau khi đă hỏi phép anh ta đàng hoàng trước đó. Cho dù anh ta không tỏ
ra tích cực và minh nhiên theo câu hỏi của Người, nhưng nội dung của câu anh
ta trả lời Người đă cho thấy rằng anh ta thực
sự là muốn được chữa lành. Và tác dụng thần linh của
lời Người truyền đă tuyệt đối công hiệu ngay bấy giờ,
nơi đương sự nạn nhân đă tỏ ư muốn được chữa lành: "Tức
khắc người ấy được lành bệnh. Anh ta vác chơng và đi".
Phép lạ Chúa Giêsu chữa lành cho "một
người nằm đau liệt đă ba mươi tám năm" ấy đă kèm theo cả một hiện tượng phải gọi là
quái lạ hay quái gở chưa hề thấy. Ở chỗ, trong bài Phúc Âm
không thấy nói ǵ đến việc nạn nhân đương sự được chữa
lành sụp lạy Chúa Giêsu để tạ ơn Người về phép lạ bất
ngờ anh ta không thể nào tưởng tượng được rằng phép
lạ đă xẩy ra cho anh ta ở vào lúc anh ta tuyệt vọng nhất
như thế. Có thể là v́ trong thời khoảng anh ta đang lồm
cồm ḅ ngồi dậy sau 38 năm không bao giờ có thể ngồi
lên như lời Người truyền th́ "Chúa
Giêsu đă lánh vào đám đông tụ tập nơi đó".
Cứ cho là như thế đi! Thế
nhưng, sau khi anh ta bị những người khác nhắc bảo
rằng: "'Hôm
nay là ngày Sabbat, anh không được phép vác chơng'. Anh
ta trả lời: 'Chính người chữa tôi lành bệnh bảo tôi: Vác
chơng mà đi'. Họ hỏi: 'Ai là người đă bảo anh Vác chơng
mà đi?' Nhưng kẻ đă được chữa lành không biết Người là
ai".
Nạn nhân đương sự được chữa lành này không biết
Người cũng phải và v́ thế anh ta đă trả lời đúng sự
thật. Tuy nhiên vấn đề ở đây là sau đó, sau khi anh ta biết được
Người là ai rồi th́ anh ta cũng vẫn không ngỏ lời cám ơn
Người, trái lại, quái gở thay, anh ta lại đi tố cáo phản
lại Người:
"Sau đó, Chúa Giêsu gặp anh ta trong đền thờ, Người nói:
'Này, anh đă được lành bệnh, đừng phạm tội nữa, kẻo phải
khốn khổ hơn trước'. Anh ta đi nói cho người Do-thái
biết chính Chúa Giêsu là người đă chữa anh ta lành bệnh.
V́ thế người Do-thái gây sự với Chúa Giêsu, v́ Người đă
làm như thế trong ngày Sabbat".
Trường hợp chín trong mười người phong cùi được
Chúa Giêsu chữa lành cho, khi thấy ḿnh được khỏi
trên đườngđi tŕnh diện với các vị tư tế như lời Người
bảo họ, mà không trở lại tạ ơn Người như một người
Samaritanô trong số họ (xem Luca
17:11-19), đằng này nạn nhân đương sự được Chúa Giêsu
bất ngờ chữa lành cho khỏi tật bệnh kéo dài suốt 38 năm
trường lại quay ra tố cáo người nữa th́ quả là vô cùng
quái gở, không thể nào tượng tưởng được.
Đó
là lư do, thấy trước được con người này, Chúa Giêsu đă
cảnh giác anh ta về đặc ân nhưng không anh ta vừa được
hưởng về phần xác có thể sẽ trở thành tai họa về phần
hồn cho anh ta rằng: "Này,
anh đă được lành bệnh, đừng phạm tội nữa, kẻo phải khốn
khổ hơn trước".
Vấn đề được đặt ra ở đây là
thế th́ tại sao Chúa Giêsu lại chữa lành cho một nạn
nhân mà Người biết rằng ân phúc nạn nhân đương sự
này được hưởng có thể trở thành tai họa cho phần hồn của họ như vậy? Có thể nói, lư do Chúa Giêsu
chữa lành cho nạn nhân đương sự này là v́ tự ḿnh
họ đáng thương và cần được cứu vớt trong lúc anh ta
không được ai cứu giúp và trong lúc anh ta có vẻ như đă
hoàn toàn tuyệt vọng.
Ngoài ra, không phải v́ anh ta là con người "xấu" mà anh
ta không đáng được hưởng ơn lành như những người tốt hơn
anh ta và xứng đáng hơn anh ta. Ơn Chúa là của Chúa, là
những ǵ nhưng không từ Chúa, Người muốn ban cho ai tùy ư
của Ngài, hay muốn ban thế nào và ban vào lúc nào cũng không ai
cản được, và không ai có quyền ghen tị với người khác và đặt vấn đề với Người.
Nhưng về phần người nhận ân
huệ của Người có biết ơn Người và đáp ứng xứng đáng
với ân huệ họ lănh nhận hay chăng, hoàn toàn là do
họ. Trường hợp nạn nhân đương sự trong bài Phúc Âm hôm
nay, Chúa Giêsu đâu có ép anh ta phải được lành mạnh - anh ta có thể nói với Chúa khi
Người hỏi anh ta "Anh
muốn được lành bệnh không?" rằng: "No, thank you. I'm
fine!"
Bởi
thế, chỉ sau khi anh ta ngỏ ư
muốn được chữa lành Người mới ra tay thỏa đáng ước
muốn đă trở thành tuyệt vọng của anh ta thôi, nhờ đó, Người có thể làm cho anh ta phấn khởi lên
mà sống, và sống một cách xứng đáng với số phận lành mạnh của con người vốn đă được Thiên Chúa ngay từ
ban đầu dựng nên tốt đẹp mọi bề về cả hồn lẫn xác.
Trường gợp của người liệt bại 38 năm bỗng nhiên được
chữa lành nhưng lại chẳng biết ơn th́ chớ c̣n trắng trợn
phản lại vị đại ân nhân của ḿnh như thế cũng không phải
là không có ở nơi tất cả con người trần gian chúng ta. Ở
chỗ, có những ơn Chúa ban một cách nhưng không nhưng
chúng ta đă chẳng những không biết ơn Ngài và sử dụng
các ơn ấy cho nên mà c̣n quay ra phản lại Ngài bằng cách
lạm dụng các ơn ấy để thỏa măn đam mê nhục dục và tham
vọng của ḿnh. Chẳng hạn thời giờ, sức khỏe, nhan sắc,
tài năng v.v. không phải là ơn Chúa ban cho chúng ta hay
sao, nhất là so sánh với những người bần cùng vất vả
kiếm sống đến độ không có thời gian nghỉ ngơi, những con
người yếu liệt, những anh chị em xấu dạng hoặc dị dạng,
vụng về kém cỏi về đủ mọi phương diện... là những ǵ
chẳng ai muốn, thế mà chúng ta lại sử dụng thời gian
(hoang phí vào những việc vô nghĩa), nhan sắc (khiêu dâm
v.v.), sức khỏe (nghiện ngập v.v.), tài năng (kiêu hănh,
tự phụ, tự măn v.v.).
Sau nữa, "nước" trong Bài Đọc 1 hôm nay được Tiên Tri Êzêkiên
diễn tả xuất phát từ "nhà Chúa" và "chảy
dưới thềm nhà phía hướng đông, v́ mặt tiền nhà Chúa
hướng về phía đông, c̣n nước th́ chảy từ bên phải đền
thờ (dường như ám chỉ máu
và nước chảy ra từ cạnh suờn Chúa Kitô tử giá), về phía nam bàn thờ (ám chỉ chảy xuống phía dưới cạnh
sườn bị đâm thâu qua của Chúa Kitô tử giá)". Nước càng ngày càng dâng cao, đầu tiên chỉ ở mức "mắt
cá chân", sau đó "đến
đầu gối", rồi "đến
ngang lưng" và cuối cùng "v́
nước suối dâng lên cao quá, phải lội mới đi qua được".
Chưa hết, Bài Đọc 1 hôm nay c̣n cho thấy tác dụng
của gịng suối nước này, cả ở dưới suối nước lẫn trên bờ suối nước. Ở dưới suối nước: "Tất
cả những sinh vật sống động, nhờ suối nước chảy qua, đều
được sống. Sẽ có rất nhiều cá và nơi nào nước này chảy
đến, nơi đó sẽ trở nên trong lành, và sự sống sẽ được
phát triển ở nơi mà suối nước chảy đến".
C̣n ở trên bờ suối nước th́ sao, chúng ta
thấy được Tiên Tri Êzêkiên diễn tả ở phần cuối Bài Đọc 1 hôm nay như thế này: "Gần
suối nước, hai bên bờ ở mỗi phía, mọi thứ cây ăn trái sẽ
mọc lên; lá của nó sẽ không khô héo, và trái của nó sẽ
không bao giờ hết; mỗi tháng nó có trái mới, v́ ḍng
nước này phát xuất từ đền thờ; trái của nó dùng làm thức
ăn, và lá của nó dùng làm thuốc uống".
H́nh ảnh nước và suối
nước theo Bài Đọc 1 hôm nay diễn tả, càng lúc càng dâng cao
và mang lại sức sống cùng phát triển cho sinh vật cả ở dưới nước lẫn trên
bờ như thế khiến cho chúng ta liên tưởng đến những ǵ
Chúa Giêsu nói về nước ám chỉ Thần Linh, một Vị Thần Linh ban sự
sống, được tuôn đổ xuống trên Giáo Hội bởi Chúa Kitô phục sinh (xem
Gioan 7:37-39; 20:22) trong mầu nhiệm Vượt Qua và nhờ
biến cố Vượt Qua.
Tâm
t́nh của những ai được chữa lành bởi nước, như người đau
liệt 38 năm trong Bài Phúc Âm hôm nay, và những
ai được no thỏa suối nước xuất phát tự nhà Chúa trong
Bài Đọc 1 hôm nay, đều có một cảm nghiệm thần linh như
vị thánh vịnh gia trong Bài Đáp Ca hôm nay:
1) Chúa là nơi ẩn náu và là sức mạnh của chúng ta, Người
hằng cứu giúp khi ta sầu khổ. Dầu đất có rung chuyển, ta
không sợ chi, dầu núi đổ xuống đầy ḷng biển cả.
2) Nước ḍng sông làm cho thành Chúa vui mừng, làm hân
hoan cung thánh Đấng Tối Cao hiển ngự. Chúa ở giữa
thành, nên nó không chuyển rung, lúc tinh sương, thành
được Chúa cứu giúp.
3) Chúa thiên binh hằng ở cùng ta, ta được Chúa Giacóp
hằng bảo vệ. Các ngươi hăy đến mà xem mọi kỳ công Chúa
làm, Người thực hiện muôn kỳ quan trên vũ trụ.
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài
chia sẻ trên
MC.IV-3.mp3